Chứng chỉ IELTS quan trọng nhưng không phải thước đo cho mọi năng lực

Published by

on

Chuyện là vầy, cách đây tầm một tuần, có một anh bạn nhắn tin nói chuyện với mình. Bạn bảo, vô tình thấy mình là trong bức hình chụp với người thầy bạn đang theo học. Bạn kể là nhìn hình thấy mình quen quen mà không biết gặp ở đâu. Mãi mới nhớ ra là có gặp một lần rồi, nhưng thông qua một người bạn. Gặp ở đâu thì mình không tiện kể nha 
Và thế là bạn add friend mình, rồi nhắn tin làm quen.
– Tui đọc mấy bài post Nguyệt viết trên blog á, bị ấn tượng, thấy Nguyệt là người có vẻ thú vị nên muốn kết bạn làm quen 

Tự nhiên đọc được mấy dòng này mình thấy cũng ngộ nghĩnh, nên mình cũng nói chuyện lại. Vốn bạn từng là học sinh trường chuyên, còn mình chỉ là một đứa bình thường nên mình cũng thấy hơi lạ. Bonus thêm, hiện bạn cũng theo học tại một trường với đầu vào không hề dễ. Thế mà lại đi kiếm chiện với mình 

Tính mình thường hay suy nghĩ á, cái mình thấy hiện tượng lạ là mình cảm thấy hơi vô lý. Không phải mình có ý xấu gì, mà tại mình thấy thường mấy bạn học giỏi, kiểu con nhà người ta thì ít khi care chuyện của mấy đứa thích tào lao xí muội như mình lắm 

Nói được hai câu đầu tiên về cái blog của mình, xong bạn hỏi:
– Nguyệt có thi IELTS chưa?
Và với tấm thân không một mảnh A4 đời đời ấm no thì tất nhiên mình bảo là chưa rồi, thêm thông tin là mình hiện không có nhu cầu xài bằng IELTS kèm theo khoản khi nào mình nộp đầu ra rồi mình mới đi thi luôn.
– Oh
. (im lặng)
. (im lặng)
. (im lặng)
*quan trọng nên nhấn mạnh ba lần*

Đó là câu trả lời của bạn. Mình kiểu, ủa mình chưa có bằng IELTS nên hụt hẫng hay gì bro???
Thấy bạn im lặng nên là mình gửi lời cảm ơn vì đã mở lời làm quen và tạm biệt bạn. Cuộc trò chuyện kết thúc.

Trong tình huống này, mình không hiểu bạn nghĩ như thế nào, nhưng thực sự điều đó không lịch sự một xíu nào. Bạn để lại cho mình ấn tượng kiểu: bạn làm quen mình vì thấy blog của mình thú vị, nhưng lại không muốn nói chuyện với mình vì mình không có bằng IELTS 

Mình không có ý cà khịa, tuy nhiên, cách bạn nói chuyện với mình như vậy sẽ làm mình suy nghĩ. Bạn nói chuyện với mình chỉ vì mình có cái này, cái kia, vì mình có thể giúp gì đó cho bạn hay gì đó chứ không phải với một lý do ban đầu: mình là người thú vị và bạn muốn làm bạn với mình. Cảm giác không chân thành xíu nào hết bro 

Thế còn tấm bằng IELTS thì sao? Nó quan trọng không? Có quan trọng, nhưng không áp dụng với tất cả mọi người. Phải công nhận, nếu bây giờ bạn có tấm bằng IELTS, bạn sẽ có cơ hội việc làm mở rộng hơn nhiều. Tuy nhiên, nếu đây là lí do để khiến một người trở nên có giá trị thì mình không chắc nhaa. Đơn giản thôi, với một người làm biên-phiên dịch, bằng IELTS nó quý như vàng. Còn với một người làm về mảng IT, hay Content, Marketing, Finance thì sao? Bằng IELTS chỉ là một trong những món “phụ kiện” đúng không heee :>

Trên là suy nghĩ của mình, còn bạn thì sao?

Tính ra là mình không muốn viết, nhưng viết ra giải tỏa đỡ quạo á 
P/s: Nếu bạn có đọc được post này thì cũng đừng buồn nha, mình cũng không có ác ý gì đâu. Chỉ là cách cư xử của bạn lúc đó không để lại thiện cảm với mình lắm. Anw, chúc mọi điều tốt lành 

(À, hôm bữa, đi cắt tóc, chủ tiệm nói với mình một câu: “Em là sinh viên năm hai ha, vậy nếu lần này mà cắt đẹp cho em là anh còn cắt được hai năm nữa . Thế nên, ấn tượng đầu tiên là vô cùng quan trọng nha, trong bất cứ tình huống nào.)

Leave a comment

Cảm ơn bạn đã chọn đọc blog này giữa hàng triệu blog ngoài kia

Gặp nhau tại đây là một cái duyên.
Giữ duyên bằng cách không bỏ lỡ bài viết nào

Tiếp tục khám phá Chuyện của Nguyệt