Hôm 20/10, mình đã làm một trò điên khùng ở công ty. Team mình được nắm quyền chính điều khiển và sử dụng hệ thống loa của tầng 3 tại văn phòng, chủ yếu là để thông báo nhanh tới tất cả mọi người trong khu vực làm việc. Và mình đã sử dụng cái loa ấy hát cho cả tầng nghe:
“Ngày gọi tia nắng lóng lánh qua hàng mi
Chở nụ cười em tươi lung linh trên phố
Ngại ngùng như thế đôi môi em khẽ cười
Đôi chân em cất lời
Tình yêu ngày xanh là em hồn nhiên
…“
Hát xong, cũng may lúc đó mình nghe ở ngoài là tiếng vỗ tay và có vẻ mọi người cũng hưởng ứng, chứ thực ra mình ngại lắm và cũng hồi hộp nữa :v
Sáng nay đi thang cuốn xuống Asus bảo hành máy, mình gặp chị Dung team DEX, chị chọc mình là “ca sĩ”. Rồi chị bảo:
– Con chị xem The Masked Singer, mê Head In The Clouds dữ lắm. Xong chị cho tụi nó xem video cover của em, đứa nào cũng khoái.
Tự dưng thấy khởi đầu một ngày thiệt dễ thương ^^
Gần trưa, mình gặp anh An xuống bàn giao và xử lý một số thủ tục để tạm biệt Tiki, nhân tiện gửi lời chào tới mọi người ở Team mình. Một lúc sau anh đi mất. Lúc đó, mình đã quyết định chạy theo xin anh chụp tấm hình làm kỷ niệm. Mặc dù chưa có cơ hội hoặc nói thẳng ra là rất ít cơ hội được làm việc chung với anh nhưng mình quý anh An cực. Vì sự tử tế mà anh đã tặng cho mình trong những ngày đầu mình làm việc tại Tiki.
Nói chuyện một lúc, anh chia sẻ, đại ý là anh cũng ấn tượng với phong cách của mình. Anh kể thêm: “Anh hay xem mấy video của em lắm. Lúc trước anh cũng học đàn, cùng tập hát nhưng mà không có được tự tin như em.”… Rồi sau đó là một vài lời động viên “Anh thấy em có nhiều tiềm năng, cứ tiếp tục phát huy và học hỏi nhé”.
Mình cảm thấy tiếc nuối vì còn nhiều dịp mình muốn connect để học hỏi từ anh trong công ty, nhưng mà biết sao được, vì mỗi người sẽ có những lựa chọn của mình. Anh An cũng vậy ^^
Chúc cho hành trình mới của anh An gặp những người đồng hành tốt, hiểu ý và gặp nhiều may mắn, thuận lợi trên con đường xây dựng và phát triển sắp tới.

Lúc đi xe ra khỏi tòa nhà, mình vô tình gặp anh Nghĩa. Thực ra là mình gặp anh Nghĩa trong chỗ gửi xe hoài, vì có vẻ hai anh em đều thích đi làm sớm và lâu lâu về cũng khung giờ :v
Ban đầu anh Nghĩa không nhận ra mình đâu, tại vì mình đeo thêm kính và đội nón bảo hiểm. Nhưng có lẽ khi nghe giọng anh đã đoán ra mình nên nở một nụ cười tươi. Xong anh bảo “Cái xe cute thế. Anh cũng tính mua cho em gái anh một cái. Tại nó cũng lùn” =)))
Sau đó, chắc vì sợ chữ “lùn” khiến mình chạnh lòng, anh bảo “Lùn cute mà” =)))
Và mình kết thúc một ngài làm việc cũng dễ thương ^^

Leave a comment