Hôm cuối tuần mình đi tập thể dục, lúc về, từ xa mình thấy có một ông cụ đang ngồi trên ghế, ôm cây guitar classic rồi ngân nga một mình.
Tự dưng miệng mình cười toe như tìm thấy được điều gì đó rất tuyệt vời. Mình đi tới, xin ông ngồi ké. Ông liền xích qua bên, nhường chỗ cho đứa nhóc trên trời rơi xuống =)))). Mình hỏi:
– Ông tập đàn lâu chưa ạ?
– Ông chơi từ hồi đi lính, giờ thấy nhớ nhớ nên lâu lâu ông đem đàn ra đây ngồi chơi – ông đáp lại
– Thế ông chơi solo hay là chỉ đệm hát thôi ạ?
– Ông đệm hát thôi, ngày xưa ông hay biểu diễn ở đại đội
Nói xong, ông bấm đàn, cất giọng “Bốn phương trời ta về đây chung vui, không phân chia giọng nói tiếng cười..” rồi ông hỏi mình có biết bài này không. Mình bảo “dạ tất nhiên là có”, thế là ông hát nguyên bài đó.
Ông thích nhạc Tây Bắc, mấy bài hát như Gặp nhau giữa rừng mơ ấy, có vài bài ông kể tên mà mình không nhớ 😀
Rồi mình hỏi vu vơ thêm vài câu, hỏi ra thì biết ngày xưa ông học Đại học Sư phạm Hà Nội, quen bà thời năm nhất sinh viên đại học, đi lính năm 1964. Võ Tri là tên ông – ông là ông giáo dạy Lịch Sử đã về hưu, quê ở Bình Định, sinh sống ở Sài Gòn.
Mà ngộ ghê, chẳng hiểu sao, mình chỉ vô tình gặp thôi nhưng lại gặp đúng người thích viết lách. Ông kể sau khi nghỉ hưu ông thường viết bài gửi về cho báo Thanh Niên, Dân Trí, trong chuyên mục dành cho bạn đọc. Ông thường viết về những câu chuyện lịch sử, về những vấn đề xoay quanh xã hội.
Ông bảo năm vừa rồi trong lúc ông đang sắp xếp tập bài ông đã viết và được đăng trên báo theo trình tự thời gian thì ông nảy ra ý tưởng tổng hợp thành một cuốn sách của riêng ông. Cuốn sách này ông để dành tặng bạn bè và những người ông quý, trong đó là những câu chuyện lịch sử – những kỉ niệm – những thước phim thời gian mà ông và bạn bè đã cùng nhau đi qua.
Mình giới thiệu “con tên Minh Nguyệt”, ông bảo: “Minh Nguyệt là trăng sáng, tên cháu rất đẹp, đẹp gái, vui vẻ, cứ giữ như vậy nhé.” Rồi hỏi thăm mình có đi làm chưa, “đi làm có thấy mệt mỏi không?” xong lại dặn dò bảo sau này có yêu ai thì cũng phải cẩn thận. =))))
Xong vì tò mò, mình hỏi lái qua, ngày xưa ông quen bà kiểu sao. Ông kể ông với bà học chung trường Đại học, gặp bà từ hồi năm nhất, ông đã kiểu trúng tiếng sét ái tình. Có lần đi tập kết, tưởng đâu phải xa nhau nhưng ai ngờ ông bà lại được sắp xếp chỗ gần nhau. “Nhất cự ly – nhì cự độ” (nguyên văn ông nói với mình :v) và thế là ông bà quen nhau, rồi lấy nhau.
Ra về mình gửi ông cái bắt tay. Ông dặn dò mình đi về cẩn thận và hẹn lần sau mà gặp ông sẽ chơi sáo mèo cho nghe. Và chắc là mình sẽ xin ông bản in của những bài ông đã viết.
Ông bảo ông thấy việc viết lại như vậy thật ý nghĩa, nó giúp ông xâu chuỗi lại cuộc đời ông. Mình cũng đã từng nghĩ về việc đó, viết không chỉ cho hôm nay mà còn cho cả về sau. Những gì mình viết sẽ là gia sản về tinh thần mà bản thân mình tích lũy từ những ngày còn trẻ.
Nghe ông nói xong, mình lại càng thêm yêu việc viết. Công nghệ, AI bây giờ có thể viết thay mình, ở đâu thì mình không biết, nhưng chắc chắn ở đây, từng con chữ được gõ ra đều xuất phát từ suy nghĩ và là sản phẩm của mình.
Dẫu sao thì đây cũng là cách tuyệt vời để não mình hoạt động và tư duy mà ^^
—
Trên đường mình đi làm về, có một ông chú ngày nào cũng chăm chỉ sửa giày cho khách. Điều mình để ý là ông ấy rất để tâm vào công việc, vào từng đường khâu mũi chỉ. Chưa bao giờ mình thấy ông ấy vừa làm việc, vừa xem điện thoại. Dù trời mưa hay trời nắng, dù là ban ngày hay đến tối khuya cũng vậy, sự nghiêm túc và chú tâm của ông không hề bị lung lay.
Mấy lần đi ngang, ông chú thấy mình, mình với ông nở nụ cười chào nhau mặc dù chẳng quen biết. Hổm đi ngang, ông chú cũng nở nụ cười với mình như thường lệ. Vốn bản tính hay tò mò, dù đã đi qua chỗ ông chú năm bước chân rồi nhưng mình đã quyết định đi lùi lại, tạt vào ‘văn phòng’ ông chú nói chuyện hỏi thăm.
Mình hỏi chú làm nghề này lâu chưa, chú bảo chú làm cũng mấy chục năm rồi. Lúc đó lòng mình miệng cũng chữ o, chữ a nhưng không dám nói :v
– Con ít thấy ai làm nghề giống chú ở đây lắm
– Ở chỗ này thì có mình chú, nhưng mà còn vào trong chợ Lê Thánh Tôn sẽ gặp nhiều người giống chú lắm, người ta làm cũng lâu rồi.
– Rồi duyên số đưa đẩy sao mà chú làm nghề này ạ
– Nghề này cha chú truyền lại, chú thấy thích, làm dần rồi thấy đam mê thì mình làm, riết rồi tới bây giờ luôn con
– Thế chú có tính dạy nghề lại không chú
– Giờ lớp trẻ có ai chịu học đâu con – xong chú cười nhẹ
Chỗ làm của chú là bên cạnh gốc cây, đồ nghề của chú đựng trong cái hộp gỗ, đầy keo và kim chỉ, và chú có thêm hai bịch giày – gia sản của khách tin tưởng giao cho chú.
– Đồ nghề thì cũng có nhiêu đó thôi, quan trọng là kỹ năng của mình như thế nào
Chú cầm mấy đôi giày chú may ra cho mình xem, chỉ cho đường khâu mũi chỉ của chú khác so với của những người thợ khác như thế nào.
– May như vậy nhìn đẹp nhưng không có chắc, vài bữa lại hỏng nữa… Chú tư vấn cho khách lót thêm miếng da ở đây (chú chỉ vào đế mũi dày) để giảm thiểu hư hỏng, mà khách hổng có chịu nên thôi chú làm theo ý khách…
Mình cùng bắt tay làm quen ông chú. Hứa về Đăk Lăk lên lại, mình sẽ đem theo gói cà phê tặng chú. Chú bảo chú thích cà phê 😀
Nói chuyện chán chê, mình mới hỏi tên. Chú tên là Quá, mọi người hay gọi chú là Dương Quá sửa giày. Chú bảo:
– Mấy đứa hay quay chú trên TikTok á =))
Mình nghĩ bụng – thì ra chú còn là người của công chúng, hèn gì chú không thấy phiền khi người lạ bắt chuyện =))))))
Nay lên báo tìm đọc sẽ thấy có nhiều bài viết về ông chú, như bài này viết cách đây 10 năm, giờ mình đọc lại vẫn thấy chất của chú ấy vẫn vẹn nguyên.

Có bữa đi làm về, chú còn nói mình “nay tan làm sớm hen con” – hình như chú rành giờ về của mình hơn cả mình nữa =)))))
Câu nói của chú “Đồ nghề thì cũng có nhiêu đó, quan trọng là kỹ năng” khiến mình suy nghĩ, đúng là như vậy thiệt. Lấy đơn giản như việc viết tay đi, có cây bút với cuốn sổ, nhiêu đó, nhưng có người viết đẹp, có người viết xấu – dù nắn nót cỡ nào thì chữ cũng xấu thôi. Quan trọng là kỹ năng =))))))
—
Cuộc sống có nhiều cái thú vị hen và mình thích những cuộc trò chuyện đời thực như vậy. Xã hội có hiện đại cách mấy, giao tiếp có nhanh chóng cách mấy thì với mình cũng không bằng 5 phút trò chuyện ngoài đời. ^^
Và xin lỗi, nhưng thực sự thì tin nhắn reaction hay những cái “hello” không đầu đuôi (đặc biệt từ người lạ) với mình đều vô nghĩa 😀


Leave a comment