con lớn lên cùng ngọn gió, nhành cây

cười réo rắt trong sân nhà cha mẹ

đối với con đó là cả thế giới

giữ tâm hồn, nụ cười tuổi năm, mười

khi con lớn, con đi cùng ngọn gió

vụt qua cả bóng dáng những nhành cây

biết đó đây và lòng muốn khám phá

thế giới bao la trong giấc mơ tuổi hồng

thời gian trôi và đời nào chậm lại

thế giới quanh con cứ thế lớn dần theo

nhổ neo nơi này, con lao vào chốn khác

bốn bể năm châu, đâu con cũng muốn về

khi con lớn, xa dần ước mơ xưa

những ngày mưa chỉ mong được nghịch nước

đùa với gió, thong dong chạy nhảy khắp

ngắm cỏ xanh, mây trắng, mặt trời xa

khi con lớn, “ngày ấy” thật xa xỉ

là đêm ngày chẳng cần phải nghĩ suy

đánh một giấc nồng say trên cỏ cháy

cười réo rắt, những lứa bạn cùng trang

khi con lớn, thời gian sao thật quý

thế giới nhỏ bỗng chốc hoá thật to

mọi lắng lo, muộn phiền được xoa dịu

bao yêu thương ôm ấp trái tim nồng


mình nghĩ ra mấy vần thơ “khi con lớn” khi nghe tiếng nhóc cháu mình nô đùa ngoài sân nhà ngoại.

lúc đó không thấy hình, chỉ nghe tiếng.

mình hình dung ra nụ cười của nhóc cháu, khoảnh khắc cháu nhảy nhót, vui đùa trong “thế giới to to” của mình.

mình bỗng cảm thấy gia đình thật thiêng liêng, khi là nơi, là những người thấy mình lớn dần lên, lưu trữ thước phim thời gian thật đẹp ngày thuở bé.

khi mình lớn, mình luôn mơ ước những điều thật to, nhưng khi mình nhỏ, những thứ quanh mình là cả một thế giới lớn.

khi mình lớn, chạy theo thế giới lớn. lúc ấy mới nhận ra thế giới nhỏ là tất cả đối với mình.

hoa mẹ chăm khéo quá 🥰

Comments

Leave a Reply

Discover more from Chuyện của Nguyệt

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading

Discover more from Chuyện của Nguyệt

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading