hồi xưa mọi người hay kêu mình là “đa dzi năng”, gì cũm làm được.
tới giờ thì mình thấy mình vẫn vậy, nhưng nhận ra đó không phải là điều tuyệt vời và oách xí ngầu như mình từng nghĩ.
vì khi mình có thể đảm nhận nhiều vai trò, mình có xu hướng ôm một combo làm từ đầu đến cuối và làm một mình.
kiểu “cây nhà trồng được, không cần nhờ ai”.
tuy điều này sẽ có ích trong vài trường hợp, nhưng giờ mình nhận ra việc này không hay ho tẹo nào.
ví dụ gần nhất, mình chạy một giải thưởng cho công ty. từ A đến Z, cái gì mình cũng xử được hết. nhưng càng làm thì càng đuối: việc nhiều, deadline dí, đầu lúc nào cũng bật tín hiệu SOS mà lại không dám nhờ ai.
kết quả là trễ hẹn, mệt xỉu, mà cảm giác thì như như đi tàu lượn siêu tốc =))))
và trong khoảnh khắc mình xay xẩm vì đuối, mình mới nhận ra tầm quan trọng của cái kỹ năng mà nhiều bạn trẻ nào cũng tự hào bản thân có và đưa vào CV – đó là “làm việc đội nhóm – teamwork”.
nghe hơi chuối, vì đi làm mấy năm mới ngấm được điều tưởng chừng ai cũng biết =)))
nhưng đó là sự thật. đầu mình lúc đó nhảy ra bao nhiêu chữ “giá mà”, “sao hồi đó mình không”.
chẳng hạn như: “giá mà mình nhận ra sớm hơn, mình đã nhờ…”, “sao hồi đó mình không hỏi…”
… và mình nghĩ mình thiệt là ngu ngok =))))
cuối cùng thì việc cũng xong, nhưng rõ ràng nếu có đồng đội cùng khai thác thế mạnh của mỗi người, kết quả chắc chắn đã khác.
sau cú va chạm đó, mình cũng rút được một sợi dây kinh nghiệm dài. trải nghiệm đó với mình cũng giống như chui vào cái máy giặt vậy. vì nó vắt mình cực khô =))
—
qua sự việc đó, mình lại nhớ tới câu một người anh đã chia sẻ với mình cách đây 5 năm:
Một nghề cho chín còn hơn chín nghề”. Những người tài giỏi nhất là những người biết cách khiến họ nổi bật nhất trong chính lĩnh vực của họ.
đúng vậy.
tròn 5 năm mình nhận được feedback đó thì tới giờ mới thực sự thấm…
biết nhiều thứ cũng hay ho đó, nhưng cốt lõi phải có một trụ cột cho bản thân mình, như vậy mới phát triển vững bền và đi xa được.
dzị nhen 😀

Leave a comment